ĐI BỘ Ở SÀI GÒN, VÀ TÔI CHỈ MUỐN NÓI LÀ MÌNH ĐÃ HOÀN THẢNH RỒI.

Community
ĐI BỘ Ở SÀI GÒN, VÀ TÔI CHỈ MUỐN NÓI LÀ MÌNH ĐÃ HOÀN THẢNH RỒI.
Nov 24 By Admin

Bắt đầu vào lúc 5:00 am mọi người đã có mặt ở trước nhà chú Brian, ở đường số 48, ngã ba với Quốc Hương, Phường Thảo Điền, Quận 2. Không một ai nói về việc mình đã khó khăn như thế nào khi phải dậy thật sớm ngày hôm nay, vì dường như đó là điều hiển nhiên. Tôi thức giấc lúc 4:30 am, từ VNteam chạy sang nhà anh Brian không quá xa, chỉ ngay An Phú, nên tôi đã có thể ngủ nướng thêm 15 phút từ hồi chuông báo thức lúc 4:15. Chết thật, tôi nói với bản thân, nếu mà không đi đánh răng ngay thì chắc sẽ muộn mất. Từ ngày mở VNteam đến giờ tôi luôn nghĩ rằng, mình đang đại diện cho một cái gì đó. Cái trách nhiệm nó cứ thế mà xuất hiện.

 

Chú Brian người lập ra câu lạc bộ Saigonruck

Đúng 5:15 am, thì xuất phát. Chú Brian, kêu mọi người tập hợp lại và dặn dò lần cuối. Chú là người có phong thái của một cựu quân nhân. Đúng vậy, Brian đã từng phục vụ cho quân đội Hoa Kỳ ở giai đoạn trước năm 1999.

Hôm nay nhóm chúng ta sẽ di chuyển đến Lanmark 81, từ đây đến đó, và quay về, thì tổng sẽ là 10 km, chú Brian nói. Vì nhóm chúng ta sẽ có nhiều người mới ngày hôm nay, nên cung đường này chắc chắn là cung đường phù hợp, có cảnh nghỉ chân và không quá dài cho người mới. Nhóm chúng ta có thể sẽ chia làm hai, đó là nhóm đi rất nhanh, và nhóm còn lại sẽ chậm hơn. Hy vọng sẽ không ai bị lạc ngày hôm nay.

Tôi mang ba lô 15 kg. Trung mang khoảng 13, còn các cô gái Lợi, Hồng và Giang thì mang 10 kg.

Bắt đầu đi được 5 phút, tôi dần hiểu ra như thế nào là như thế nào là nhóm đi nhanh và nhóm đi chậm. Ngoài VNteam và chú Brian ra thì tôi chẳng thấy các anh chị còn lại đâu cả. Họ đi rất nhanh. Từ Thảo Điền chúng tôi di chuyển ra phía vòng xoay Trần Não. Đi thẳng hết Trần Não, chúng tôi quẹo vào con đường nhỏ, tiến đến cầu Thủ Thiêm. Ở trên cầu chúng tôi dừng chân, chụp một tấm hình kỷ niệm. Đây là những điều rất là bình thường, nhưng người sống ở Sài Gòn gần 10 năm như tôi cũng chưa nghĩ sẽ có ngày mình dừng lại và chụp một tấm hình ở cầu Thủ Thiêm hay Cầu Sài Gòn như ngày hôm nay. Đi bộ qua cầu Thủ Thiêm, tôi thấy Sài Gòn gần mà xa.

Từ Trần Não đi đến cầu Thủ Thiêm

Chụp hình kỷ niệm trên cầu Thủ Thiêm

Chúng tôi tiếp tục đi tới Landmark 81, ghé ở Đài Vọng Cảnh. Trời sáng, và bình yên. Chụp hình, tán gẫu, nhìn các cô chú đang tập thể dục. Chú Brian có vẻ vui, vì hôm nay mọi người đi đông.

Chúng tôi bắt đầu quay về theo đường cầu Sài Gòn. Tôi và chú Brian nói chuyện với nhau về việc chú đã đến Việt Nam từ khi nào, cuộc sống ở quân đội trước kia ra sao. Việc sống ở quân đội có phải là một trong những lý do khiến chú Brian một tổ chức các hoạt động đi bộ với ba lô tạ nặng hay không. Chú nói về đất nước Hoa Kỳ của chú tuyệt vời như thế nào, và chú đã hãnh diện về việc mình đã từng phục vụ cho quân đội ra sao. Chúng tôi cũng nói về những địa điểm mà chú thích khi du lịch ở Việt Nam. Chú biết quê của tôi, Quy Nhơn. Tất cả mọi chuyện cứ diễn ra một cách tự nhiên, chúng tôi đã đi hết cây cầu Sài Gòn mà dường như quên rằng cái balo nó nặng ra sao.

 

Từ cầu Thủ Thiêm chuẩn bị rẻ trái sang Landmark 81

 

Đi bộ - Rucking, không hẳn là sống chậm. Đi bộ qua những cung đường ta thường ngày đi bằng xe máy, nay ta lại đi bộ. Tôi như được chiêm ngưỡng Sài Gòn ở một góc độ khác. Trò chuyện, ngắm nhìn thành phố, hít thở khí trời, tôi cảm thấy chân quý những điều nhỏ nhặt xung quanh. Tôi nhận ra, đời tôi dường như lúc nào cũng như thế. Nhiệt huyết, động lực một cách điên cuồng, và rồi là sự chủ quan. Như cái việc tôi đã thích thú kêu gọi mọi người đi Ruck ra sao, cho đến khi tối đến, tôi lại thức khuya. Ngủ dậy sớm thật kinh khủng, tôi mong sao bản thân mình không phải là nhóm trưởng, để tôi có thể tiếp tục được ngủ. Đời không có tôi, cũng chẳng có gì phải lo, tôi đã nghĩ như thế khi hồi chuông báo thức reo lên.. Nhưng mà khi vượt qua được nó tôi cảm thấy lại phấn chấn hẳn, và rồi lại muốn bỏ cuộc khi biết quãng đường còn quá dài mà đôi vai và lồng ngực đã mỏi vì chiếc balo.

Gần xong rồi, tôi tự nhủ. Cuối cùng cũng kết thúc, tôi bỏ chiếc ba lô xuống, đôi chân của tôi như được bước trên mây. Cơ thể tôi nhẹ nhỏm đến lạ thường. Tuyệt vời. Tôi chỉ muốn nói là mình đã hoàn thành rồi. Cảm ơn chú Brian đã một ra một câu lạc bộ thú vị như Saigonruck. Chú Brian có thể cho mọi người tham gia và mượn balo khi đi ruck những lần đâu tiên. Sau dần nếu thường xuyên, mọi người có thể tìm hiểu balo Go Ruck, hay balo Tactical. Hẹn gặp mọi người 5:15 tại Saigonruck.

 

Trên đường quay về, đi qua cầu Sài Gòn

Đi bộ với balo là một hoạt động không quá khó, Hồng cho biết

Tôi và chú Brian trò chuyện trong chuyến đi

Hoạt động Ruck - Đi bộ với ba lô có tạ, do chú Brian sáng lập. Balo có khối lượng khoảng từ 10 - 15 kg, và đôi khi là 20 đến 25 kg. Quãng đường đi bộ thường là 8 km - 15 km. Chuyến đi bắt đầu vào lúc 5:15 am Chủ Nhật hàng tuần.

 

     Tăng Hoàng Vĩ                 

About VNteam
Community