Lần này trở lại Mỹ để thi đấu, chị mang trong mình rất nhiều cảm xúc. Đã tròn hai năm kể từ ngày đầu tiên đặt chân đến Boston – thành phố đầu tiên đón chị ở nước Mỹ xa lạ. Chị kể, ngày đó chị run lắm, vừa háo hức, vừa sợ hãi. Mọi thứ đều mới mẻ, lạ lẫm.
Năm 2023 đánh dấu cột mốc đáng nhớ khi chị lần đầu tham gia giải Boston Marathon – một trong những giải chạy danh giá nhất thế giới. Trời mưa suốt chặng đường, thời tiết xuống âm 1 độ, đôi chân gần như tê cóng. Nhưng chị vẫn bền bỉ chạy về đích với ý chí kiên cường. Chiếc băng đô in hình lá cờ Việt Nam nổi bật giữa dòng người, thân hình nhỏ nhắn. Ánh mắt của chị, đó là một sự bồi hồi hòa lẫn lòng tự hào.
“Không phải ai cũng có thể tham gia Boston Marathon đâu!” chị cười tươi khi kể lại. “Lần ấy chị còn phá luôn kỷ lục cá nhân nữa đó em!”
Tôi nhận ra niềm vui ấy không chỉ đến từ thành tích. Điều khiến chị tự hào nhất, là được trở thành một phần của thế giới. “Có những cô chú lớn tuổi hơn chị nhưng chạy còn nhanh hơn chị nữa đó!” – chị kể, giọng đầy cảm phục. “Chị thấy hạnh phúc vì thế giới này rộng lớn và chị được hoà vào nó. Được sống, được chạy giữa lòng đường Boston, giữa tiếng trống, tiếng cổ vũ, tiếng reo hò,… Những trải nghiệm đó, mãi mãi thuộc về chị.”
“Lần này chị chạy Marathon được 3 tiếng 39 phút 12 giây đó em! Chưa bao giờ chị nghĩ mình có thể hoàn thành dưới 4 tiếng.” – chị hào hứng chia sẻ rồi dừng lại một chút, ánh mắt dịu dàng hơn
“Nhưng em biết sao không?”, chị nói thêm.
“Đấy là niềm vui thứ nhất của chị, còn niềm vui thứ hai là chị đã gặp được một nửa tình yêu của cuộc đời mình. Điều bất ngờ mà chị không hề chuẩn bị trước
Chị nói điều đó một cách bất ngờ – nhẹ tênh nhưng sâu lắng. Ai cũng có quá khứ, có những nỗi buồn đã qua. Hơn mười năm rồi, giờ chị mới lại có cảm giác nhớ thương ai đó một lần nữa.
“Chị thích lắm, cái cảm giác được yêu.” chị nói. “Em biết không, ở nhà chị có hẳn một góc trưng bày đầy huy chương, bằng khen,… Nhưng tất cả những thứ đó chẳng còn ý nghĩa gì nếu chị không còn được yêu thương. Cái Yêu thương đó mới chính là bến đỗ cuối cùng của chị!”
Chị sẽ làm bất cứ điều gì để không đánh mất nó thêm một lần nữa. Thế nên Boston lần này chị sẽ không tham gia, vì đã hứa sẽ hỗ trợ anh ở giải Boston lần này. Tuần sau, anh sẽ hỗ trợ lại cho chị ở giải UTMB The Canyons. Để có thể đạt tiêu chuẩn tham gia giải Boston Marathon không phải chuyện dễ, anh đã đạt được lần này, nhưng chưa chắc sẽ có lần tiếp theo. Chị thương anh, tôn trọng anh - và anh cũng vậy. Hai đứa chị đã suy nghĩ về cơ hội có thể cùng chạy chung với nhau ở giải Boston và đồng thời đã nói về sở thích riêng của nhau.
Giải The Canyons Endurance Runs by UTMB sẽ bắt đầu tại thị trấn Auburn – cái nôi của các giải chạy siêu Marathon trên núi, nằm ở vùng chân núi phía Bắc California, dãy Sierra Nevada. Chị Nga sẽ tham gia cự ly 100 km vào 5:00 sáng thứ Bảy, ngày 26/4 (giờ Mỹ). Còn anh sẽ chạy Boston Marathon vào thứ Hai, ngày 21/4.
Ảnh: Chị Nga đang tập luyện chuẩn bị cho cuộc thi
Ảnh: Chị Nga đang tập luyện chuẩn bị cho cuộc thi
“Thì ra là vậy…” – tôi thầm nghĩ. Câu hỏi băn khoăn từ đầu buổi trò chuyện đến giờ đã có lời giải. Tôi chẳng biết nói gì hơn ngoài việc chúc chị và cả anh chuẩn bị thật tốt, giữ tinh thần thật vững vàng và cán đích với kết quả thật cao.
Câu chuyện của chị – không chỉ là câu chuyện về một người thích chạy bộ. Mà còn là câu chuyện về nghị lực, tình yêu và niềm hạnh phúc được là chính mình.
“Chị là phụ nữ mà, chị cũng cần được yêu thương,” chị nói nhẹ. “Giờ đây, khi nhìn lại, chị có thể thật sự nói rằng... chị hạnh phúc.”